My story

Bé học làm thơ

 

Này em ơi

Tôi kể em nghe

Chuyện về tôi, chàng trai cô độc

Luôn hoài nghi, tự do là gì thế?

Liệu mình sống, qua hai triệu năm

Có tự do hơn thuở ban đầu?

 

Ngày đầu tiên, ta không nhà không cửa

Không có đồng tiền để mua bán đâu em

Ta cần gì, mẹ thiên nhiên sẵn có

Vì yêu ta, trao tặng hết tấm lòng

 

Ta tự do sống một đời du mục

Thích nay đây, mai đó tùy duyên

Vật ở ngoài thân, chẳng ham chẳng giữ

Ta của riêng ta, chẳng vướng bận gì

 

Ngày thứ hai, ta tìm thấy đồng vàng

Biết xây nhà, biết tăng gia sản xuất

Biết tích trữ, làm giàu, biết nhìn xa trông rộng

Biết lo toan, tính toán, biết thiệt hơn

 

Ta tưởng mình sống một đời no đủ

Nhưng ngày ngắn lại phải nghĩ năm dài

Tưởng có mái nhà, có đồng tiền giắt gối

Chưa kịp an tâm, lại phải nghĩ đời con

 

Ngày thứ ba, ta tạo ra quyền lực

Bằng câu chuyện về tôn giáo, tự do

Về nhà nước, nhân quyền, địa vị

Về những điều ngỡ dân chủ, công bằng

 

Nhưng ta có chiến tranh, bóc lột

Có tham nhũng, có xả súng tự do

Có phân biệt giàu nghèo, chủng tộc

Có ô nhiễm, có tranh đoạt chính quyền

 

Hóa ra mình chẳng tự do em nhỉ?

Có nhiều tiền thì lại muốn nhiều thêm

Quyền lực rồi nhưng vẫn muốn mạnh hơn

Cái tham ấy biết bao nhiêu cho đủ

 

Chuyện của tôi, có phải chuyện của em?

Của những kẻ có quá nhiều xiềng xích

Những cá thể khát khao khẳng định mình

Nhưng chẳng ngờ rằng mình đâu có tự do

 

Ngày xưa ấy chúng mình đơn giản nhỉ?

Biết hài lòng, biết đủ, biết cảm ơn

Biết trân trọng những điều dung dị nhất

Thế là tự do, càng ít lại càng nhiều.

(Chuyện của chúng mình)

 

———————–

Tôi mơ một giấc mơ trưa
Tung tăng cùng trời cuối đất
Đuổi theo mây bay theo gió
Chẳng ai cản lối đi về

Tôi mơ bốn bể là nhà
Gặp ai cũng cười gọi bạn
Anh đầy tay, tôi rỗng túi
Bá vai chung một hành trình

Tôi mơ tô hồng lăng kính
Ngoài kia đầy ắp niềm vui
Như thuở ban sơ ta bé
Niềm tin lấp lánh quanh mình

Mơ trưa mỗi ngày tỉnh thức
Là hiện thực, là vỡ đôi
Là những giọt chiều uể oải
Chờ cơn mơ đẹp đẽ ngày mai.

(Mơ trưa)

————————–

Em muốn quay lại giảng đường đại học
Trong ngăn bàn có đóa cúc họa mi
Đẹp tinh khôi mà âm thầm lặng lẽ
Hoa của em hay để tặng ai kia?

————————

Em viết tình ca để tặng riêng anh
Mà có lẽ chẳng bao giờ anh biết
Chàng trai phương xa đôi lần chạm mặt
Thanh xuân này em luôn dõi theo anh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.