My story

Những ngày mộng mơ

          Ta gọi mình là kẻ mộng mơ

          Say những giấc biết bao giờ tỉnh

          Chẳng chịu hiểu những điều thổn thức

          Nào ai biết định giá giấc mơ

 

          Ta gọi mình là những kẻ khờ

          Yêu những điều chừng vô giá trị

          Đuổi theo những niềm tin vô lý

          Bỏ lỡ bao cơ hội đổi đời

 

          Ta tự hỏi định nghĩa ở đời

          Thế nào là tiền – tài – vật chất

          Yêu là chi? Hạnh phúc là gì?

          Ta là ai giữa đời xuôi ngược?

          Ta từ đâu và đến làm gì?

          Rồi tìm lối đi về chốn cũ

          Tìm cho mình một định nghĩa thật sự

          Về cái gọi là giá trị bản thân

 

          Đến bao giờ để hết mộng mơ

          Sống đúng với mỹ từ “tuổi trẻ”

          Để ghi dấu tên trên mặt đất

         Để thôi mơ, tìm thấy chính mình.

Đôi khi tôi tự hỏi mình quá trẻ khi chọn nhìn cuộc sống qua lăng kính màu hồng, hay quá già khi mới đặt những bước đầu tiên trên con đường dài đi vào bản thể. Có những câu hỏi cứ luôn vương vấn trong đầu: Rốt cuộc ta là ai? Tại sao ta tồn tại? Tồn tại vì điều gì? Vì đâu ta yêu, ta ghét? Ta cần hạnh phúc để làm gì? Và điều gì đang thao túng ta cùng toàn thế giới?

Có những lúc dường như tôi đã tìm thấy câu trả lời, nhưng sau đó lại cảm nhận rằng chưa đủ. Tôi hạnh phúc mỗi ngày, bởi gia đình, bạn bè, bởi những người tôi gặp, bởi công việc tôi làm. Tôi đón nhận những điều xảy đến, cả niềm vui, nỗi buồn, cả những điều thích thú và khó chịu bằng một tâm hồn bình thản. Nhưng cuộc đời chỉ cần hạnh phúc liệu đã đủ chưa?

Tôi biết rằng không đủ. Tôi luôn cảm thấy cuộc sống của mình có một cái gì đó khuyết thiếu, không phải rất lớn nhưng không hề nhỏ, buộc mình phải đi tìm. Dù không biết rằng phải tìm chính xác ở đâu, nhưng tôi chắc chắn rằng nó ở phía trước mặt. Vì vậy mình mới cần phải bước chân đi, không ngừng tiến về phía trước.

Trên con đường ấy, tôi gặp nhiều người. Có những người vô cùng tài giỏi tôi kính trọng gọi là thầy, có những người nghèo khổ xa lạ, những đứa trẻ, và những người tôi gọi là kẻ lữ hành giữa chốn vô thường. Họ vẽ ra trước mắt tôi một bức tranh đầy sắc màu về cuộc sống. Họ ban đầu làm tôi ngỡ ngàng khó hiểu. Nhưng càng đi, càng nhìn, càng lắng nghe và tự trải nghiệm, tôi lại càng thấy sự đồng cảm.

Người hiền triết dạy ta tri thức, đứa trẻ con dạy ta cách hồn nhiên, người dưng giữa lối dạy ta cách đồng cảm và chia sẻ. Còn kẻ lữ hành chỉ ta con đường đơn độc nhưng không cô độc đi khám phá thế giới và lý giải chính mình.

Và trên con đường đó, ta tìm thấy vẻ đẹp bất tận của cuộc sống.

 

Đó là những phút yên bình trong góc nhỏ quen thuộc, nhìn ra nhà ga tấp nập người đến kẻ đi, cảm nhận nhịp điệu vội vã nhưng đầy quy luật của dòng người. Là cảm giác nửa đêm nằm giữa đường đèo hùng vĩ, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao rực rỡ và nhận ra sự nhỏ bé của con người trước người mẹ thiên nhiên. Là nụ cười ấm áp khi nhận được sự quan tâm từ một người lạ gặp giữa đường. Đó là những nhịp chảy chậm rãi, nóng hổi, liên tục và đầy màu sắc của cuộc sống.

 

Suy cho cùng, tôi luôn thấy cuộc đời này rất “đẹp”. Và đến lúc này, dù chắc chắn không phải là câu trả lời cuối cùng và hoàn hảo, nhưng tôi biết sứ mệnh tồn tại của mình là chọn sống một cuộc đời có ý nghĩa. Là không ngừng đặt câu hỏi, học tập và hoàn thiện bản thân. Là một hạt mầm lan tỏa yêu thương và sự tử tế, để chúng ta có thể nhìn cuộc đời đẹp đẽ như nó vốn là…

Chúc bản thân luôn vững bước trên con đường ấy!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.